• slider
  • slider

7 câu chuyện cảm động về tình yêu

Những cung bật cảm xúc trong tình yêu trong 7 câu chuyện sau sẽ đem lại cho bạn những bài học đáng suy ngẫm nhất.
Có người nói "tình yêu không phải màu hồng, nó không đẹp, không rực rỡ, không phát sáng như những thước phim lãng mạn trên truyền hình". Và đâu đó cùng có rất nhiều người đều nhận định rằng "hôn nhân là nắm mồ tình yêu", bởi lẽ ta đã thấy quá nhiều cảnh bạo hành, quá nhiều sự đổ vỡ, dù cho họ đa từng thề ước rằng "Dù khó khăn hay gian khổ cỡ nào, chúng ta sẽ cùng nhau nắm tay đi hết kiếp này". 

Tình yêu muôn hình vạn trạng, có người xa nhau mới biết rằng họ đã yêu quá sâu, có người chỉ cần ngắm nhìn người ấy mỗi ngày. Giữa trái tim và lý trí, nó khác nhau nhiều lắm, bạn chọn gì? Một câu chuyện có hậu? Một cái kết hụt hẫng? Một sự lãng quên? Nhưng dù chọn gì đi nữa, hãy luôn tin rằng, tình yêu luôn tồn tại và đã có rất nhiều câu chuyện minh chứng cho điều ấy.

1. Tình yêu 2 biên giới

Irina và Woodford McClellan, 11 năm xa cách, mỗi người 1 đất nước, vậy mà ngọn lửa tình yêu của họ vẫn rực cháy, vẫn duy trì qua từng năm tháng. Vào đầu những năm 1970, Irina đang sống tại Moscow làm việc cho Viện Kinh tế Thế giới và Quan hệ Quốc tế. Đó là nơi cô gặp một giáo sư người Mỹ Woodford McClellan. Irina và Woodford đã yêu nhau và kết hôn hai năm sau đó vào tháng 5 năm 1974. 

Chỉ một thời gian ngắn sau đó, vào tháng 8, visa thị thực của Woodford đã hết hạn và ông phải rời khỏi Liên Xô, trở về nhà. Woodford đã cố gắng thăm viếng vợ ông tại Moscow nhưng đã bị từ chối nhiều lần nhập cảnh. Trong khi đó, Irina cùng không được phép rời khỏi đất nước của mình bởi tình hình chính trị phức tạp. Hai người mới cưới đánh dấu ngày kỷ niệm của họ bằng thẻ, ảnh chụp và cuộc gọi điện thoại. 

Irina và Woodford phải xa nhau trong 11 năm
Irina và Woodford phải xa nhau trong 11 năm

Sau 11 năm xa cách, cuối cùng cơ hội gặp nhau đã đến với họ. Vào cuối tháng 1 năm 1986, Irina bay vào sân bay quốc tế Baltimore-Washington. Chồng bà, người mà cô đã nhìn thấy lần cuối một thập kỷ trước tại một sân bay hàng ngàn dặm, chào đón cô với sự phấn khích và mở rộng vòng tay.

Câu chuyện tình yêu đẹp đẽ của họ đã được xuất bản thành sách, và truyền cảm hứng cho rất nhiều thế hệ sau về một tình yêu bền vững dù thời gian xa nhau quá lớn.

2. Ly thân có phải là tận cùng của tình yêu?

"Chiến tranh khiến họ chia xa, khiến họ tìm đến niềm vui mới.
Nhưng đâu đó trong tim họ, bóng hình vẫn tồn tại mãi mãi".

Sau 3 ngày tân hôn ngắn ngủi, Boris Adiedu buộc phải chia tay Anna Kozlov để tham gia chiến trường. Cả hai cứ ngỡ rằng sự chờ đợi này sẽ không kéo dài, họ nhanh chóng nhìn thấy nhau. 
 
Trong thời gian Boris xa nhà, gia đình của Anna phải chuyển đến Siberia, kể họ bị chia cắt do mắt liên lạc với nhau, điều này khiến cho Anna đau buồn, cô thậm chí đã từng nghĩ đến chuyện tự tử. Để giúp con gái suy nghĩ tích cực và quên đi đau thương, mẹ cô đã phá hủy hết tất cả những vật lưu niệm tình yêu của Boris và Anna, bao gồm hình ảnh đám cưới và thư từ giữa họ.

Vài năm sau, Anna đã tìm đến bến đỗ mới. Tương tự, Boris cũng nghĩ rằng đã thất lạc cô, nên cũng nhanh chóng kết hôn. Cứ tưởng tình yêu của họ sẽ kết thúc từ đây. Nhưng đến tận nhiều năm về sau, chồng của Anna và vợ của Boris đã qua đời, một điều kỳ diệu đã xuất hiện.

Boris và Anna gặp nhau sau 60 năm xa cách
Boris và Anna gặp nhau sau 60 năm xa cách

Anna đã quyết định làm một chuyến thăm quê hương của Borovlyanaka, ở đây bà đã gặp được người chồng luôn nhớ thương bấy lâu, khi ấy họ điều đã già. Câu chuyện cổ tích này đã kết thúc có hậu khi cả hai quyết định tổ chức đám cưới lần nữa, họ sống bên nhau hạnh phúc.
 
"60 năm ly thân, đủ khiến bạn quên đi tên và khuôn mặt của ai đó.
Nhưng Anna và Boris đã đem đến một điều kì diệu nhất trong tình yêu."

3. "Dù quên tất cả, nhưng tôi vẫn sẽ lưu giữ tất cả những kí ức về người ấy"

Câu chuyện về một cô gái bị chứng bệnh mất trí nhớ và một chàng trai tốt bụng. Khi còn nhỏ, Jack bắt đầu viết nhật ký để có thể lưu giữa lại nhưng việc mình đã trải qua. Và câu chuyện tình yêu của anh cũng được biết đến bởi những trang nhật kí trong này.

Trong một dịp tình cờ, ngày 4 tháng 10 năm 1941, anh đã gặp được Phyllis. Từ đây trang nhật kí đã bắt đầu ghi dấu câu chuyện tình yêu không tưởng của 2 người. Chỉ 16 tháng sau cuộc gặp gỡ đầu tiên, hai người đã kết hôn. Họ sống ở Kent, Anh trong hơn nửa thế kỷ. 

Jack luôn bên cạnh Phyllis kể cả khi cô phải vào viện dưỡng lão
Jack luôn bên cạnh Phyllis kể cả khi cô phải vào viện dưỡng lão

Cuối cùng tình trạng sa sút trí tuệ của Phyllis ngày càng trầm trọng hơn, và điều này gây ra rất nhiều rắc rối cho Jack. Để giúp Jack có cuộc sống dễ chịu, và không muốn liên lụy đến, cô đã chuyển viện dưỡng lào. Nhưng dường như, đó không phải là ngăn trở gì quá lớn đối với Jack. 

Anh ấy ghé thăm cô ấy mỗi ngày. Anh thường đọc nhật ký cho cô nghe, luôn nhắc nhở cô về tình yêu, gia đình của họ thông qua các hình ảnh đời thường gần gũi. Với sự nỗ lực phi thường như vậy, Jack đã khiến Phyllis luôn yêu anh, và luôn nhớ về anh dù đăng phải đối chọi với căn bệnh mất trí nhớ nghiệt ngã.

4. Cổ tích tình yêu về nụ hôn đầu

Khi Carol Harris đóng vai công chúa trong vở kịch "Công chúa ngủ trong rừng", người bạn diễn của cô - George (vai hoàng tử) đã "hôn nhẹ lên môi cô" theo yêu cầu của vai diễn. Và đó cũng là nụ hôn đầu tiên của 2 người. George chuyển từ Saint John, New Brunswick sang Toronto, Ontario sau khi tốt nghiệp trung học, nơi đây ông đã kết hôn và có gia đình riêng của bản thân.
 
Cổ tích tình yêu Carol và George
Cổ tích tình yêu Carol và George

Vài thập niên qua đi (61 năm sau), anh ta mất vợ. Anh quyết định quay lại căn nhà cũ của mình ở Saint John, và ở đó. Tại đây Carol và George nhanh chóng trở thành bạn thân. Một mối tình lãng mạn nở rộ, cuối George đã cẩu hôn Carol trong một nhà hàng Ontario.

Vượt qua nụ hôn đầu tiên trong câu chuyện thần tiên của mình, Carol nói với tạp chí People rằng câu chuyện tình của họ là giống như "Người đẹp và quái thú", và George nói "cuối cùng tôi cũng tìm được nàng công chúa của riêng mình". Thật ngạc nhiên khi 75 năm sau nụ hôn đầu tiên, họ cưới nhau. Có thể nói tình yêu của họ giống như cổ tích, dù trải qua bao nhiêu cách trở hoàng tử và công chúa cũng về bên nhau.

5. Kết hôn khi 100 tuổi.

Năm 1983, bạn bè đã xúc tiến cho Forrest Lunsway và Rose Pollard làm quen với nhau trong một buổi tiệc. Cả Forrest và Rose đều từng đã có gia đình, và họ cũng chịu nhiều mất mát, khi Forresr đã qua "2 lần đò". Còn Rose cũng đơn đơn chiếc bởi một căn bệnh quái ác, cô không có ý định kết hơn và chỉ muốn cả 2 duy trì ở mức tình bạn thông thường.

Mặc dù họ sống cách nhau tới 64 km (40 dặm), họ vẫn cố gắng gặp nhau thường xuyên. Tình yêu của họ phát triển một cách chậm chạm như tốc độ của chú ốc sên bò.
 
Kết hôn lúc 100 tuổi
Kết hôn lúc 100 tuổi

Trong hai thập kỷ tiếp theo, Forrest đưa rước Rose thường xuyên, sau đó lái xa về nhà trong đêm. Năm 2003, Forrest cầu hôn Rose, nhưng chỉ nhận được "một lời hứa đùa rằng "sẽ kết hôn với anh khi anh đủ 100 tuổi". Cuối cùng Forrest đã đợi thêm 10 năm nữa, khi ông vừa tròn 100 tuổi, trong dịp sinh nhật ấy, bà đã chấp nhận lời cầu hôn của ông. Lễ cưới của họ diễn ra tại một khách sạn và nhận được rất nhiều lời chúc mừng từ khắp mọi nơi trên thế giới, trong đó có cả tổng thống Barack Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle Obama cũng gửi đến lời chúc tốt đẹp nhất.
 
"Tình yêu của họ nhẹ nhàng kéo dài qua năm tháng và đơm bông vào lúc xế chiều".

6. Tình yêu vượt qua sự ngăn trở từ gia đình

Ann 17, là người nhập cư Syria. John 21 tuổi, và cả hai lớn lên trong cùng một khu phố. Hai người trở thành bạn bè ở trường trung học khi anh thường xuyên đưa rước cô đến trường học. 

Bố mẹ của Ann luôn phải đối 2 người đến với nhau, thậm chí cha cô đã lên kế hoạch sắp xếp một cuộc hôn nhân cho cô với một chàng trai 20 tuổi khác. Để chống lại sự sắp đặt này, John và Ann chạy đi đến thành phố New York. Hành động bồng bột này khiến cho bố của Ann khá thất vọng, tuy nhiên ai ai trong nhà cũng nghĩ rằng tình yêu của 2 người trẻ đó sẽ không kéo dài quá lâu.
 
Câu chuyện tình yêu vượt qua sự ngăn trở
Câu chuyện tình yêu vượt qua sự ngăn trở

Hiển nhiên, quá trình bỏ trốn này, họ đã phải đối mặt với nhiều thứ đáng sợ từ cuộc sống xa gia đình, từ Cuộc Đại khủng hoảng đến Thế chiến II, từ thời hoàng kim của đài phát thanh sang truyền hình sang iPhone.

Vào ngày 24 tháng 11 năm 2013, John và Ann Betar đã tổ chức lễ kỷ niệm 81 năm ngày cưới của họ. Đôi vợ chồng có rất nhiều con, cháu, tổng cộng có tất cả ăm đứa con, 14 đứa cháu, 16 đứa chắt. John, 102, và Ann, 98, là cặp vợ chồng kết hôn lâu nhất ở Hoa Kỳ.

7. Âm dương cách biệt, "anh vẫn yêu em".

"Dù cô mất, nhưng anh vẫn yêu và nhớ về cô mỗi ngày.
Dù anh chẳng phải là nhạc sĩ, chẳng có thính giác cảm nhận cuộc sống.
Anh vẫn có thể tặng cô một bài hát về chính tình yêu của họ".

Fred Stobaugh chưa bao giờ quên mất tình yêu của cuộc đời mình. Ông kết hôn với Lorraine, " cô gái xinh đẹp nhất từng thấy " ở Peoria, Illinois vào năm 1940, và tình yêu của họ luôn hạnh phúc và tuyệt vời. Họ có ba đứa con và bốn đứa cháu. 

Sau 73 năm kết hôn, Lorraine qua đời. Fred, bây giờ 96 tuổi, đã sống và cố gắng hàn gắn trái tim tan vỡ của mình. Một tháng sau cái chết của vợ ông, ông tham gia một cuộc thi sáng tác nhạc ở đại phương. 

Dù cho bản thân bị điếc và không phải là một nhạc sĩ, nhưng ông đã viết một trong những bài hát đẹp nhất và lãng mạn nhất về tình yêu của ông và người vợ quá cố. Dù thiếu rất nhiều kỹ năng trong quá trình sáng tác, nhưng ông đã gửi lời bài hát với một lá thư. Green Shoe Studio rất xúc động đến nỗi họ quyết định nhanh chóng phổ biến bài hát này. Sau đó, họ làm một bộ phim tài liệu ngắn mang tên A Letter From Fred để giới thiệu câu chuyện của Fred trên thế giới.

7 câu chuyện trên chỉ là một mẫu nhỏ trong muôn vàn những chuyện tình đẹp, nhưng nó là minh chứng hữu hiệu nhất cho sức mạnh tình yêu vượt qua những ngăn trở, sóng gió đời thường. Vậy nên bạn đừng bao giờ đánh mất vào tình yêu đẹp, vì chắc chắn đâu đó sẽ có người luôn đợi bạn.
dien dan rao vat so 1 tphcm